Đàm Trung Phán

Những bài viết …..

Hồng Vân diễn ngâm thơ Đàm Trung Phán

KÍnh mời Quý Vị mở speaker của PC, rồi  bấm vào link dưới đây để nghe nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm 32 bài thơ của Đàm Trung Phán:

https://nhacnheo.wordpress.com/2011/02/27/hong-van-ngam-tho-dtp/

ĐTP

LỜI NÓI ĐẦU

Sau khi viết xong loạt bài Cây Đa Lối Cũ, Gọi Hồn Người Xưa”, người viết đã có dịp đọc thêm nhiều bài viết về Tâm Linh của các tác giả Tây Phương và Ðông Phương. Tôi đọc say mê vì có nhiều khoa học gia và nhà ngoại cảm Tây Phương đã mô tả một số hiện tượng khá giống với những gì tôi đã cảm nhận được khi đang thức cũng như khi đang ngủ

Đây là một đề tài vừa rộng lớn, vừa mơ hồ vì còn nhiều vấn đề chưa có thể chứng minh một cách cụ thể được dựa theo nền tảng khoa học hiện tại của loài người. Tôi có cảm tưởng là mình giống như là một ông thầy bói mù đang sờ chân một con voi khổng lồ để mà “đoán quẻ” về hình dáng, kích thước và cuộc đời, số mạng của con voi đó.
Vì vậy mà cứ chần chờ trước khi viết loạt bài này về Tâm Linh

Dựa theo một số những kinh nghiệm tâm linh của chính bản thân và những gì mà tôi đã đọc được trong những tài liệu của phương Ðông và phương Tây về linh hồn, vong linh, cõi vô hình, tái sinh, luân hồi, gọi hồn… tôi mạo muội viết ra loạt bài này. Bài viết còn có nhiều thiếu sót, nhiều chỗ chưa hiểu rõ hay hiểu lầm… xin qúy vị rộng lòng thứ lỗi cho. Người viết sẽ rất hoan hỉ khi nhận được những ý kiến xây dựng của quý vị độc giả những mong học hỏi thêm được và để cải tiến bài này trong tương lai. Xin Quý Vị viết email về phandam99@yahoo.com cho người viết.

Xin cứ coi như đây là bài viết mở đầu để chúng ta cùng học hỏi thêm trong tương lai. Trong tinh thần “vạn sự khởi đầu nan”, xin mời quý vị vào đọc…

Dòng Tục Lụy

SỎI NGỌC

* Nhiều người đặt công việc của họ lên hàng đầu và

cuộc sống của họ vào hàng thứ hai trong thời đại dịch Covid-19 này!

* De nombreuses personnes mettent leur travail en premier et

leur vie en second pendant la pandémie de Covid-19!

* Many people put their jobs first and their lives second during the Covid-19 pandemic!

Steven Magee

***

…Dòng Tục Lụy…

Xin mời quý vị thưởng thức truyện ngắn đầy cảm động về tình người và tình yêu trong bối cảnh đại dịch hiện nay, qua ngòi bút của Tác giả

SỎI NGỌC

     Sau một hồi gõ và nghe ngóng bên ngoài cửa phòng số 405, không một tiếng động, cánh cửa vẫn đóng im lìm, tôi nhẹ nhàng quay nắm cửa he hé ghé mắt nhìn vào bên trong.

     Theo hồ sơ, bà cụ Phan Thị Minh Tâm, 82 tuổi, vào nhà già đã trên hai năm, ho nặng, biếng ăn, hay than đau răng, không chấp nhận tình trạng bệnh của mình, hay la hét phẫn nộ…

     Tôi rón rén sợ làm bà tỉnh giấc, bước vào bên cạnh giường, nhìn bà nằm ngủ với đôi tay ôm lấy phía trước ngực, đôi lông mày châu vào nhau; kiểm tra lại mức nước trong bình nước biển và ghi vào sổ theo dõi những thành phần thuốc mà hồi chiều người y tá đã thêm vào bình.

     Đang định ra khỏi phòng, bỗng tôi nghe tiếng cựa quậy của bà, một tràng ho dữ dội vang lên, hai tay bà ôm lấy ngực đau đớn, mặt nhăn nhó, thở khó khăn.

     Tôi vẫn giữ một khoảng cách xa dù cả đầu đến chân đã được bao bọc kín mít với chiếc áo bằng chất vải đặc biệt phòng chống lây bệnh dịch Covid-19. Chờ xong cơn ho, tôi mới lên tiếng, nói qua chiếc khẩu trang và tấm kiếng che cả khuôn mặt:

     –  Bà ơi… bà uống chút nước cho bớt khô cổ… để cháu đỡ bà ngồi lên nhe! Bà thấy thế nào rồi, có bớt hơn mấy hôm trước không ạ?

     Bà ngước mặt lên nhìn tôi một lúc, rồi nói trong hơi thở mệt nhọc… Người mới à? Mới đổi người hay sao?

     – Dạ không, chúng cháu đến từ quân đội Hoàng Gia (Armée canadienne – Canadian Army) mới chuyển đến đây để giúp sức cho những bác sĩ, y tá của các viện dưỡng lão. Kể từ hôm nay, bà có cần gì thì cứ gọi cháu, hay cô bạn trong nhóm của cháu… Cháu xin giới thiệu với bà tên cháu là Timy…

     – … Được rồi! Được rồi! Ai mới vào cũng nói với tôi những lời thuộc lòng ấy! nào là cháu sẽ lo cho bác, hãy gọi cháu… nhưng khi tôi bấm chuông đến cả chục lần đến cháy cái chuông …cũng chả có ai xuất hiện cả!… Có người …làm cả ra trong quần vẫn cứ phải nằm yên chờ đến 1, 2 ngày sau mới được thay!… Thôi… được rồi cứ đi ra đi!

     – Bà cho cháu hỏi vài điều được không ạ? Nếu bà không mệt?

     – … Tôi nói được, nhưng khi lên cơn ho thì …tránh xa tôi đi nhé!

     – Bà không lo sợ đâu, cháu đứng cách xa bà, lại mặc quần áo bảo hộ che chắn thế này làm sao có con vi trùng nào bay vào được. Bà vào đây khi nào vậy? Và tại sao?

     – Tại sao à? …Bọn trẻ tụi bay chỉ lo làm việc thôi, làm xong về nhà là lo cơm nước gia đình vợ con, chả còn nghĩ đến cha mẹ ông bà gì nữa…. Người già bây giờ là gánh nặng cho xã hội, cho gia đình… Chả ai còn kính trọng hay yêu thương, ai cũng mặc kệ… Cứ tưởng vứt người già vào đây là xong bổn phận rồi hay sao ấy! Chẳng lại thăm cũng chẳng điện thoại!… Thế mà mình đã hy sinh cả đời vì lũ bội bạc ấy!

     – …Bà ơi, vậy… đã bao lâu rồi anh chị không vào thăm bà?

     – Hứ! Chả cần phải hỏi nữa đâu, cứ xem hồ sơ của tôi thì cháu sẽ biết! Người ta thì có số phone của người nhà để gọi khi có việc gấp, còn tôi thì… đã bị bỏ rơi! Cút hết ngay đi!… Đi ra ngay! Đừng đạo đức giả!

     Nói xong bà nằm vật xuống giường giận dỗi, mặt quay vào tường hậm hực. Tôi vẫn đứng yên một chỗ kiên nhẫn:

     – Bà …không muốn nói chuyện với cháu nữa sao? Bà giận cháu rồi à? … Cháu đến từ trại lính của Canada… bà có cái răng hư nào không? Cháu sẽ sửa lại cho bà, hay cũng có thể làm cho bà cái hàm giả để nhai đồ ăn cho sướng!

     Tôi muốn làm quen với bà nên chọc cho bà vui để hưởng ứng trả lời những câu hỏi của tôi. Bà lại là một trong những người mắc chứng trầm cảm loại nhẹ, cứ nghĩ mình bị gia đình ruồng bỏ, không chấp nhận đời sống xã hội hiện nay, bỏ bữa, bệnh phổi và không muốn hợp tác với bác sĩ để điều trị…

     Câu nói của tôi đã gãi đúng chỗ ngứa, bà quay phắt lại nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi từ chân lên đầu, bà nhẹ nhàng hơn:

     – Cháu nói là cháu đến từ trại lính Canada? … Không phải cháu là bác sĩ ở nơi đây hay sao? … Mà tại sao cháu biết bà bị đau răng?

     – Trước khi vào đây cháu đã phải đọc hồ sơ của bà…

     – Phải… mà có ai hỏi bà về điều này đâu, chúng mặc kệ bà… có những đêm bà bấm chuông đến …rè luôn… cũng chả có con ma nào xuất hiện, đến không chịu nổi nữa bà phải ngồi dậy tự vào bếp lấy muối, mà ta đâu biết muối để chỗ nào, lục tung lên, rốt cuộc cả hũ muối đổ từ trên cao xuống đầy cả người… Nhờ thế ta lại bất ngờ hết đau răng mới lạ! Mà sao cháu lại biết sửa cái răng đau?

     Đúng lúc ấy có người gõ cửa đẩy chiếc xe đồ ăn trưa vào phòng, vừa thấy khuôn mặt chị ghé vào khung cửa, bà với tay lấy cái gối tựa ngay sau lưng ném về hướng chị, giận dữ, la thật to:

     – Biến ngay!

     Tôi giật mình khi thấy cảnh đó, sức của bà có vẻ còn rất khỏe mạnh, còn chị nhân viên hình như có vẻ coi việc này quen thuộc, chị tiếp tục nói với tôi như không thấy gì xảy ra:

     – Tôi gởi anh bát cơm cho bà, anh dỗ bà ăn hết được là giỏi lắm! Chúc may mắn nhe!

     Chị ta nói xong, vội vàng khép cửa lại đi ra thật nhanh…

     Từ lúc tôi đến giúp nhà già trong mùa Covid-19, tất cả các nhân viên nơi đây hình như ỷ y vào sự có mặt của những người lính chúng tôi, tất cả mọi việc từ nhỏ đến lớn đều đẩy hết cho chúng tôi làm, từ việc lau sàn nhà, đút cơm cho các bác, thay tã, tắm rửa, nói chuyện …cũng là việc của chúng tôi!

     Họ nói đã quá mệt mỏi trong những tháng trước vì số người già quá đông, người nhà của họ cũng không ai vào thăm được vì cách ly, còn một số khác thì cũng không thèm quan tâm, mặc kệ cho nhà nước lo!

     Vào mùa dịch lúc này, gia đình không ai chăm sóc, thăm nom, nên tất cả mọi công việc đều đổ dồn cho những nhân viên mà số lượng người làm ngày càng giảm vì tiền lương hạn hẹp, mệt mỏi, đau ốm, sợ lây bệnh…

     Do đó, sự có mặt của chúng tôi dường như rất đúng thời điểm, bớt gánh nặng cho họ.

     Viện dưỡng lão này là một trong những nơi vừa có phòng ở lại vừa là nhà thương bên dưới nên rất tiện cho người ở thường niên, nếu có chuyện gì là các nhân viên y tá có mặt ngay!

     Tuy thế, nhưng vì trong mùa Covid thiếu thốn vật chất lẫn nhân lực nên nơi đây cũng chả khác gì những viện dưỡng lão rẻ tiền khác, không còn sự phục vụ y tế hàng đầu nữa!

     Tôi quay lại tiếp tục cuộc nói chuyện với bà:

     – Bà dùng một chút cơm với thịt và trứng kho nhé…

     – Không! Ta không thích ăn món thịt kho đâu! Ta nói bao nhiêu lần rồi mà chúng cứ không nghe, ngày nào cũng ăn thịt kho cả!

     – Vậy bà muốn ăn món gì cháu sẽ làm cho?

     – Thật không? …Cháu biết làm cơm à?

     – …Vâng! Cháu làm không giỏi lắm, nhưng có thể làm được ạ!

     – Cháu là nhà binh chỉ đánh giặc thôi chứ, làm sao mà làm được đồ ăn!

     – Cháu sẽ kể cho bà nghe về đời sống nhà binh của cháu, đổi lại bà ăn một thìa cơm với trứng kho nhe, khi bà ăn xong bát cơm này thì cháu cũng kể xong câu chuyện của cháu… vậy được không?

     – Hưm… Thôi cũng được, cho ta một muỗng cơm đi, rồi kể ta nghe xem nào, cháu đã đi lính ra sao? Bắn được tên giặc Tàu nào không?

     – Hahaha bà ơi, trong lính chúng cháu có đủ thứ nghề hết như làm bếp, thợ hớt tóc, nhân viên kế toán, bác sĩ, nha sĩ, người đánh giặc… Cháu là nha sĩ bà ạ, nên cháu mới nói với bà lúc nãy để cháu chữa cho bà cái răng sâu!

     – Cháu là nha sĩ! …Tại sao lại vào đây làm gì? Lại còn mất công ngồi nói chuyện, xúc cơm cho ta ăn nữa! Mi thật tốt quá! Phải chi ta có thằng cháu như mi… quá dễ thương!

     – Bà biết đó trong mùa dịch Covid-19 này, chính phủ ra lệnh cấm không cho con cái gia đình người thân vào thăm những người lớn tuổi trong đây, sợ họ sẽ đem mầm bệnh lây cho mọi người, mà những người cao niên rất mong manh, lỡ dính bệnh thì sẽ khó qua khỏi, chứ không phải người nhà của bà bỏ bê bà trong này đâu, đây là chuyện bất đắc dĩ mà thôi!… Bà đừng giận họ nhé!

     – Mi nói sai rồi, mấy tháng trước chưa có dịch bệnh này, cũng chả có ma nào vào thăm bà, lâu lâu mới có con bé Tina vào nói chuyện với bà một lúc rồi đi!

     – Bà có bao nhiêu người con ạ?

     – Một thôi cũng làm đau lòng rồi, nhiều để làm gì chứ!… Cho bà một muỗng cơm nữa đi! …Kể tiếp cho bà nghe cháu làm gì trong quân đội?

     – Vâng! Cháu quên mất không kể tiếp cho bà nghe, cháu vào lính khi còn học đại học, khi mọi người nghỉ hè đi chơi biển là lúc cháu phải tập bắn súng, băng rừng băng suối với 25 ký vác nặng trên lưng tập chạy giữa trời nắng… Mùa đông thì khi mọi người còn ngủ êm ấm trong nhà thì tụi cháu phải ra giữa sân tuyết -30 độ, mặc chỉ một chiếc áo nhà binh này thôi, tập bước đi đều và tập hít thở… Bà dùng thêm một thìa cơm nữa nhé, đầy một chút …OK cháu nói tiếp đây… Mùa thu thì trong tuần cháu phải đi học đại học, cuối tuần cháu phải lên trại lính lau nhà, làm cơm, tập vá áo, khâu khuy, thêu tên mình trên tất cả quần áo mình mặc…

     – Vậy làm sao cháu có thì giờ làm hết việc?

     – Bà dùng thêm muỗng nữa nhe, cháu sẽ tiếp đây… Tất cả những việc này phải làm rất nhanh và có giờ đúng cho mình làm, không được kéo dài quá số giờ đã định; lúc đầu cháu làm thật chậm chạp như xỏ kim chẳng hạn, cháu cứ phải tập xỏ như thế rất nhiều lần trong khi các bạn đi chơi… để có thể thành thạo và thi xỏ chỉ…

     – Cháu thật giỏi, ta ngưỡng mộ cháu quá!

     – Vậy bà ăn hết chỗ cơm này đi, ngày mai cháu sẽ làm cho bà món bà muốn ăn…

     – Ta muốn ăn phở… cháu có làm được không?

     – …Phở à? … Giờ này bà lại muốn ăn phở sao?

     – Vậy cháu không nấu được à? Vậy mà….

     – …Được chứ ạ! Dễ như trở bàn tay, ngày mai bà sẽ có!…

     Đúng lúc ấy, chị nhân viên gõ cửa, ló đầu vào hỏi tôi :

     – Anh đã cho bà ăn hết bát cơm chưa?

     Tôi đưa cái bát không ra cho chị dọn đi, chị nhìn tôi với đôi mặt thật tròn đầy vẻ ngạc nhiên qua chiếc khẩu trang:

     – Ohlala! Anh Timy giỏi quá đã dỗ bà ăn hết một chén cơm đầy với trứng thịt rồi đó! Chưa từng ai có thể làm được việc này nhé! Có chiêu gì mới không?

     – Bà muốn ngày mai ăn phở, chị có thể giúp tôi tìm gia vị phở ở đâu không?

     – Phở à! …Hum… để tôi suy nghĩ có cách nào không…

     Chị ra khỏi phòng, tôi trấn an bà:

     – Bà cứ chờ đấy, ngày mai cháu sẽ làm phở cho bà nhe, mặc dù cháu làm không ngon lắm, nhưng cháu sẽ làm với tất cả cố gắng …bà sẽ là người đầu tiên ăn phở của cháu làm!

     – Ta phục cháu quá! Cho dù dở ta hứa cũng sẽ nuốt hết cho cháu vui lòng!

     – Vậy… cháu vui lắm ạ, bà có thể đi từ từ trong chỗ hành lang ở đây cho tiêu cơm nhe, cháu xin phép đi làm việc và tối cháu sẽ trở lại thăm bà.

     Bước ra khỏi phòng, tôi đụng ngay chị nhân viên tên Mai, chị nói với tôi:

     – Bà phòng 405 này đã bị ho từ cả tuần nay, nhưng không bị nóng sốt, không chịu ăn uống gì cả, nếm qua loa, chỉ uống nước cầm hơi, lâu lâu ăn vài miếng cá với cà chua thôi, thế mà hôm nay gặp cậu, bà ăn hết cả một bát cơm, cậu giỏi thật đấy, nói chuyện gì mà có thể thuyết phục bà ta ăn hết bát cơm vậy?

     – Em không làm gì khác cả, chỉ vì bà nhịn mấy bữa nay nên đói quá ăn hết đó thôi, với lại nghe em kể chuyện trại lính, nên bà quên đi chỉ nuốt mà không nhai đó!… À mà chị ơi giúp em làm sao có thể làm cho bà bát phở đây? Bà thèm phở lắm, với lại em đã hứa làm cho bà ngày mai đó!… Bà có bị Covid không mà nằm trong khu vực những người mang bệnh Covid vậy? Em thấy bà ho nhiều, nhưng …khỏe, chứ không yếu như người mang bệnh Covid đâu, chị đã kiểm lại bệnh cho bà chưa? Nhớ cho em xem kết quả nhé, bà không bệnh thì phải chuyển ngay sang bộ phận người không bệnh, chứ không thì hậu quả khó lường đó!

     – Được! Tôi sẽ cho cậu biết kết quả ngay! …Tôi cũng sẽ hỏi cô em gái ở nhà xem có đem tô phở vào cho bà ấy được không!

     – Cám ơn chị quá, giúp được bà là em cũng mừng, nhìn bà … em nghĩ đến bà ngoại ở nhà, đã ba tháng chưa gặp lại cũng vì virus Corona này!

*

     Những tia nắng lấp lánh chiếu qua tàn cây phong ở trước cửa nhà cao niên, thân cây sần sùi nâu đen to lớn chiếu xuống nền đất lan rộng che hết mảng sân làm tôi liên tưởng đến tình yêu thương của ông bà cha mẹ dành cho con cái và che chở chúng không biên giới từ lúc nhỏ cho đến lớn, người con ấy có trưởng thành bao nhiêu đi nữa …dưới mắt họ vẫn chỉ là một đứa trẻ!

     Mỗi cuối tuần thông thường tôi về thăm bà ngoại và mẹ, nhưng từ khi có virus Trung-Cộng, tất cả mọi người bị cấm, cách ly, nhất là tôi làm việc trong quân đội không thể về nhà được vì tránh mang mầm bệnh đến cho người lớn tuổi; hơn nữa, bây giờ tôi lại làm cho nhà già, trực tiếp tiếp xúc với những người mang vi khuẩn Covid-19 … làm sao có thể về nhà đây!

     Quân đội chúng tôi, trong ấy có bác sĩ, nha sĩ, kỹ sư, kế toán… tất cả chúng tôi đều được triệu tập ra tuyến đầu giúp cho những người lớn tuổi, họ như bị nhốt trong bốn bức tường, có những người vì uất ức quá đã bị trầm cảm, la hét giận dỗi, tâm thần không được bình thường trong cách đối xử với nhân viên nhà thương, họ ném dép, gối… bất kỳ thứ gì vào người những nhân viên này, chửi bới và đuổi họ đi. Bao nhiêu uất ức đè nén trong lòng đều trút cả lên đầu các nhân viên y sĩ này, tiêu biểu là bà phòng 405.

     Các bác sĩ lúc đầu có thể chịu đựng được nhưng ngày này đến ngày khác, họ đã mệt vì công việc còn bị chửi rủa xỉ vả, quá sức chịu đựng của họ, dần dần xin từ chức và có những nhân viên phục vụ bị lây bệnh Covid nữa… số người làm trong nhà già ngày càng giảm, nên chúng tôi mới được điều động đến đây để giúp đỡ họ trong một thời gian nhất định khoảng ba tháng.

     Ba tháng nhưng tôi thấy thật dài như một thế kỷ, trước đó vì bận công việc trong quân đội tôi đã không về nhà được, bây giờ lại thêm ba tháng nữa … Mà có chắc là chỉ ba tháng thôi không? Hay lại kéo dài thêm vì thiếu người làm?

     Vài chiếc lá khô từ trên cành bay nhẹ xuống đất, làm lòng tôi nao nao, nhớ đến bà ngoại ở nhà, trước ngày tôi vào đây bà đã húc hắc ho cảm rồi, những người lớn tuổi lại dễ lây bệnh Covid này lắm, tôi làm sao có thể bay về để nói với bà phải cẩn thận, phải ở trong nhà không được ra đường vào lúc này, phải năng rửa tay, đeo khẩu trang, tôi lo lắng cho bà sợ rằng nếu có chuyện gì xảy ra tôi có thể còn cơ hội để thấy mặt bà lần cuối cùng không? Mỗi lần nghĩ đến đó, trái tim thót lại… Còn Mẹ nữa, Mẹ có khỏe hay không?…

     Trong lòng bỗng chốc bất an.

     Tôi giúp cho những người bệnh trong nhà già, còn chính gia đình mình thì chẳng ai giúp đỡ! Thật trớ trêu!

*

     Tiếng nói nhẹ nhàng từ đàng sau lưng khẩn khoản vang lên:

     – Anh ơi, anh … cho tôi gởi…

     Tôi quay người lại, ngước nhìn lên… Một mái tóc dầy chẩy dài xuống che một nửa khuôn mặt trắng hồng của cô gái; trên tay cô cầm theo một bịch nylon trắng có vẻ nặng, cô nói không rõ lắm qua chiếc khẩu trang màu đen, tôi chỉ nhìn thấy cặp mắt đen láy thật to tròn hướng về tôi:

     – Anh cho tôi gặp …

     – Cô… Không được đâu! Ở đây đang có bệnh dịch… cô không được vào đây đâu! Hãy đi ra khỏi đây ngay!

     – Tôi …tôi chỉ đưa cái giỏ sách này cho…

     – Không được, tất cả đều cấm không cho ai mang cái gì vào đây cả! …Lỡ cô mang bệnh cho họ thì sao… Mà thân nhân của cô nằm trong phòng nào?

     – Phòng 405…

     – Phòng 405? …405 là gì của cô?

     – …Bà của tôi …

     – Sao bây giờ cô mới nói!?

     – …

     – Cô… đã rất lâu rồi chưa vào thăm bà phải không?

     – Vâng! Sao anh biết?

     – …Thôi được rồi, cô chỉ có thể thăm bà …qua cánh cửa sổ này thôi… tôi sẽ nói với bà là có cô cháu đến thăm bà!

     – Ồ!… Có được không?… Được thấy mặt bà một chút thôi cũng làm tôi vui và yên tâm rồi!… Tôi cũng muốn nhờ anh đưa món này vào cho bà dùng…

     – …Món gì mà cô cứ phải nài nỉ tôi đem cho bà vậy?

     – Dạ… phở!

     – Phở à?

     – Vâng! Là phở!

     – Tốt quá! Cô đã cứu tôi rồi đấy!… Bà cứ đòi ăn phở, mà ở đây tôi làm gì có đủ gia vị mà làm! Tôi cứ phải hứa đại với bà để bà đừng thất vọng và ăn hết bát cơm hồi trưa đấy!

     Nàng nhoẻn miệng cười trong chiếc khăn che mất nửa mặt, tôi nhận ra điều ấy vì hai con mắt híp đi một chút:

     – Làm phiền anh lo cho bà …

     – …Cũng là bổn phận của những người lính chúng tôi!

     – Đã rất lâu tôi chưa đến thăm bà… chắc bà trách tôi lắm!

     – Vậy… hãy đứng yên đây nhé, tôi sẽ vào nói bà đứng ra cửa sổ cho cô thấy, cô có thể nhìn thấy bà khỏe mạnh tuy có còn ho một chút…

     – Ưm… hay thôi! Tôi chỉ muốn gởi gói phở này thôi, tôi …không muốn gặp bà đâu, sợ bà sẽ khóc, bà lại nhớ nhà… không chịu ở đây nữa!

     – Hãy để bà gặp cô nhé! Bà nhớ người thân lắm, nhất là cô đó… làm ơn!

     Không hiểu sao, tôi lại năn nỉ cô ta gặp bà, trong lòng cứ nghĩ như chính mình là cháu ruột của bà vậy. Tôi thấy trong ánh mắt cô gái long lanh niềm biết ơn, cô khẽ gật đầu.

     Mừng rỡ, tôi phóng ngay lên phòng 405 với bộ đồ dính liền từ đầu tới chân như robot thật khó khăn, nhưng như được chấp cánh, gọi bà vội vàng từ hành lang:

     – Bà ơi! Bà hãy ra đây xem ai này!

     – Không!… Ta không muốn gặp ai nữa cả, toàn lũ phản bội! Ta không còn ai trên cõi đời này cả đâu!

     – Bà… nghe cháu ra cửa sổ xem ai thăm bà kìa, người này bà mong đã lâu lắm rồi…

     – Không! Ta đã bảo không rồi mà! Đừng lôi kéo ta làm gì vô ích! Đám vô ơn ấy chỉ muốn nhốt ta trong này thôi… Bảo hắn cút về đi!

     – Bà này! Cháu sẽ sửa cái răng đau cho bà ăn cơm ngon có được không?…

     – Ừ! Cháu làm thì ta chịu, ta không muốn cái gì dính líu đến thằng Nam… hứa cuội nữa đâu!

     – Không phải anh Nam đâu! Bà hãy ra cửa sổ nhìn xem người mà bà đang rất mong đợi … thăm bà đấy, nhanh lên chứ không người ta sẽ bỏ về cho xem!

     – Vì cháu đấy! Ta chả cần lũ bội bạc ấy nữa đâu!

     Bà để yên cho tôi mang dép vào chân, vừa ho húc hắc, bà tiến lại gần cửa sổ tầng ba.

     Cô cháu gái khi thấy bà xuất hiện nơi cửa sổ, cô ta đưa tay vẫy, bỏ khăn che mặt ra để cho bà nhìn thấy mặt cô.

     Tôi thật xúc động như chính người bà ruột của mình.

     Bà chảy nước mắt, nói trong tiếng nấc:

     – Tina! Tina đó hả cháu? …Rốt cuộc cháu cũng đến được rồi… Bà cứ tưởng… chết cũng sẽ không được gặp cháu!… Bà không phải đang mơ chứ? Cháu vẫn khỏe và đi học chứ?… Sao hôm nay lại thăm bà được thế?

     Tina vừa quệt nước mắt, vừa nói trong tiếng nấc nghẹn:

     – Bà ơi! Bà… cháu thật nhớ bà mà không thể bỏ công việc đi được, cháu xin lỗi bà nhé! …Nhà thương cần cháu lắm, những sinh viên năm 2 của nội trú cũng phải giúp cho đội ngũ bác sĩ của nhà thương khám bệnh cho những người bị Covid-19, tụi cháu không được về nhà, không được thăm gia đình sợ mang bệnh về, làm lây bệnh cho những người lớn tuổi thì sẽ bị xử phạt… Bà ráng ăn uống cho khỏe để cháu còn đến thăm và gặp mặt bà nhe bà!

     Bà chậm nước mắt:

     – Cháu giữ sức khỏe để đừng bệnh nhe con chó cưng của bà, bà muốn ôm cháu lắm, muốn vuốt tóc và hôn cháu thì sao đây??

     – Không được đâu bà ơi, trên mình cháu mang nhiều bệnh lắm, sẽ làm bà bệnh thêm đó, bà thật khỏe… có nhiều sức đề kháng thì mới ôm cháu được! … Muốn vậy bà phải ăn thật nhiều cho mập lên một chút nhe!… cháu có đem phở cho bà đây! Món phở mà bà thích nhất đó!

     – Bà cứ tưởng mày quên bà rồi, bà tưởng sẽ không bao giờ thấy được con chó cưng của bà nữa!… Thôi được rồi, để phở đấy rồi về học bài đi!

     – Vâng! Cháu về bà nhé, phải ít nhất hai tuần nữa cháu mới đến thăm bà được, tại vì tuần tới sẽ phải trực cuối tuần nên cháu không thể bỏ đi… Bà ráng ăn nhiều và hết ho nhe!

     – Ừ! Có cậu Timy ở đây lo cho bà chu đáo lắm! … Cháu yên tâm về đi!

     – Vâng ạ, cháu bye bà…

     Bà nắm lấy cánh tay tôi, đi vào giường nằm với nụ cười vui trên môi lẫn với những giọt nước mắt chưa khô trên má. Đặt bà nằm xuống giường, tôi lật đật chạy xuống nhà, nơi cô cháu gái Tina đứng:

     – Nhờ anh hâm phở cho bà ăn chiều nay nhé!

     – Được! Tôi sẽ làm …

     – Tôi không biết có anh ở đây nữa… chứ không sẽ mua hai tô phở rồi!

     – …Không sao, cám ơn cô… Lúc này thật khó quá, đi thăm người bệnh đã là tốt rồi, mua được tô phở đến cho bà cũng mất nhiều công, cô đừng ngại …

     – Phiền anh lo cho bà tôi…

     – Tôi xem bà như chính bà tôi vậy!… Đã lâu tôi cũng không về thăm nhà được, không biết mẹ và bà tôi ra sao… Mẹ tôi không bao giờ muốn tôi lo một điều gì nên lúc nào cũng nói bà và mẹ rất khỏe, con cứ lo công chuyện của con đi, nhưng khi tôi đi trại lính cách đây ba tháng thì bà tôi đã lên cơn xuyễn dữ dội lắm, thêm dịch Covid-19 này bà sẽ ra sao?…

     – Nếu anh muốn, tôi có thể ghé về nhà thăm gia đình cho anh nhé, sẽ báo cáo cho anh biết chuyện gì xảy ra, được không?

     – Có mất công cô không?

     – Không đâu, anh mang nhiệm vụ săn sóc bà nội tôi, …tôi sẽ coi bà và mẹ anh như chính những người thân trong gia đình tôi!

     – Cám ơn cô thật nhiều… chắc chỉ có cô mới giúp được tôi trong lúc này thôi!

     – Anh hãy cho tôi số điện thoại của bác gái, tôi sẽ gọi cho bác trước, sau đó sẽ đến thăm chụp hình bà và bác, sẽ gởi hình của mọi người cho anh xem…

     Tôi cảm động thấy Tina tận tình giúp đỡ dù chỉ mới quen biết tôi được vài giờ đồng hồ thôi. Tôi và nàng cùng rảo bước ra khỏi công viên nhà già, nàng đi cách xa tôi gần hai thước với chiếc khẩu trang che hai phần ba khuôn mặt, còn tôi thì với cả thân người trong chiếc áo bảo hộ che chắn như một người máy. Tuy vậy, tôi cũng đã thấy chiếc miệng cười thật duyên của nàng với làn da trắng hồng khi nãy nàng đã mở chiếc khẩu trang ra để vẫy chào bà nội.

     Bố mẹ Tina đã ly dị từ khi nàng mới 2 tuổi, mẹ nàng làm y tá trong CLSC, (*) lúc nào cũng bận rộn, xem nơi ấy như nhà mình, quên đi nỗi buồn của chính bản thân. Còn bố nàng làm nghề chuyên chở hàng giao dịch giữa Mỹ-Canada nên suốt ngày tháng coi chiếc xe thùng dài to là nhà của mình, ăn ngủ cũng là nơi ấy, chả còn nhiều thì giờ cho gia đình riêng. Bố mẹ nàng đã sanh nàng ra trong hoàn cảnh cả hai chưa mong muốn có con, sự hiện hữu của nàng đã gây nhiều phiền phức rắc rối cho họ, nhưng lại là nguồn an ủi vô biên cho bà nội, nhờ nàng mà bà đã có những tiếng cười vui và hạnh phúc lúc tuổi già.

     Chúng tôi trao đổi số phone một cách rất tự nhiên như hai người thân quen sau bao năm gặp lại. Có phải trong cơn hiểm nghèo con người biết giúp đỡ nhau hơn, đối xử với nhau bằng tấm chân tình.

*

     Chị Mai đón tôi tại phòng ăn khi tôi đang loay hoay sửa soạn món phở đem lên phòng 405, khuôn mặt chị nghiêm trang nhìn tôi:

     – Timy này, tôi đã có kết quả bệnh cúm Covid-19 của bà rồi đó…

     – …

     – Bà … dương tính!

     – Hả?! Dương tính? …Dương tính sao? Chị có xem kỹ không đó?

     – Có thể bà không nặng như những người khác nhưng bây giờ mình chưa biết được, từ từ theo thời gian xem sao… Trước mắt bà cần được ăn uống tẩm bổ hơn và uống nước nhiều hơn nữa!

     – Bà có bị sốt không chị?

     – Mấy ngày qua chỉ thấy bà ho, không thấy sốt gì cả!

     – …Thôi, để em đem phở nóng lên cho bà dùng, nhân tiện sẽ lấy nhiệt độ cho bà luôn!

     – Ok!

     Đến cửa phòng, tôi đã nghe tiếng ngáy đều đặn của bà vọng ra, hơi thở có vẻ nặng; trong hồ sơ đề bà bị bệnh ho nặng từ khi mới vào đây.

     Tôi đứng lặng người ngắm bà trong giấc ngủ, tưởng tượng đến bà ngoại tôi, cả hai cùng trạc tuổi nhau, nhưng bà ngoại của tôi trông trẻ hơn với đôi mắt tinh anh hơn, dáng người thon nhỏ và nhanh nhẹn, chỉ tội lâu lâu lên cơn xuyễn khó thở, rồi có lúc lại ho một tràng. Bác sĩ dặn lúc nào cũng phải có người ở nhà để trông chừng. đưa thuốc kịp thời cho bà xịt vào cổ họng để dễ thở hơn…

     Bất chợt bà quay người lại phía tôi, mở mắt thấy tôi đứng đó từ lúc nào, bà cố gượng ngồi dậy, nhưng lại té xuống:

     – Cháu đến lâu chưa? …Đem thuốc cho bà à?

     – Bà cứ nằm yên đi, để cháu lấy nhiệt độ đã….

     – …

     – Xong rồi, …bà hơi bị sốt rồi đó, bà có đau ở chỗ nào không?

     – …Bà chỉ mong đi ngủ thôi, khi thức dậy bà thấy …tức ngực và đau răng!

     – Bà ngồi dậy ăn phở chứ?… Tina đem phở đến cho bà lúc nãy đó, bà phải ăn hết tô này để bõ công cô ấy đã lặn lội đi mua!

     – Timy này, bây giờ bà mới hiểu là không phải con cái muốn bỏ rơi bố mẹ nó trong viện dưỡng lão đâu mà chính là vì dịch Covid chính phủ không cho phép chúng nó đến chăm sóc mình… Chúng nó cũng lớn tuổi rồi đó mà, vào đây rồi lại lây bệnh thì làm sao làm ăn được nữa… bà đã hiểu và không giận thằng Nam nữa!

     – Bà nghĩ ra được vậy …hay quá!

     – Bà có nghe mấy người nhân viên giải thích với bà … bà giận chúng là không đúng, nhưng lâu lâu cũng phải làm như con bé Tina chứ, phải vào đây thăm ta ở dưới nhà qua cánh cửa sổ này chứ, ta nhớ chúng nó mà!

     – Vì vậy nên Tina đã đến thăm bà đó, ai cũng thương bà cả, nhưng chỉ có là anh Nam bận công việc nên chưa ghé được đó thôi. Còn Tina cũng đang học năm hai bác sĩ, phải giúp các nhân viên y tế trong nhà thương, như con thôi, bận lo cho những bệnh nhân lây nhiễm, vào thời này bận lắm bà ạ!

     – Ừ thôi ta hiểu rồi, sẽ không giận chúng nữa!

     Nói đến đây bà lại còng người xuống ho tới tấp đến nỗi nước dãi chảy cả xuống ngực áo, thở rất khó, mặt bà nhăn lại, hai tay ôm lấy ngực, cố hít mãi mà không đủ oxygen. Bà sặc sụa ho rồi bất ngờ ngất đi.

     Tôi vội vàng bấm chuông gọi cấp cứu, mấy người cứu hộ nhanh nhẹn chạy đến, họ mang theo máy trợ thở…

     Tình hình bỗng nhiên trở nên nguy kịch một cách thật nhanh trong tích tắc!

     Hai mắt nhắm nghiền, tim nhảy nhịp, hơi thở gấp rút lúc thì tim ngưng đập… chúng tôi phải hỗ trợ bằng máy … bà được đẩy vào dẫy phòng hồi sinh, khuôn mặt trở nên bất động, đầu quẹo sang một bên, lặng lẽ… như chưa hề nói chuyện với tôi bao giờ!

     Tô phở ao ước… vẫn trơ ra đó, trương lên nguội lạnh… mùi phở vẫn thơm ngon nhưng chưa hề được nếm qua!

     Làm sao đây! Làm sao ăn nói với Tina?? Tôi chảy nước mắt khi nghĩ đến nàng, cô bé đặt cả niềm tin hy vọng vào tôi sẽ săn sóc cho bà mạnh lại, sẽ tới thăm bà trong hai tuần nữa. Tôi thầm khấn cho bà tai qua nạn khỏi, đừng bị gì để tôi được làm tròn nghĩa vụ với lời hứa của tôi!

     Dịch bệnh Corona từ tuốt bên Trung-Cộng vậy mà băng qua cả một đại dương rộng lớn lây lan sang những nước ở châu Mỹ, châu Âu… Cả thế giới chìm trong cảnh lầm than, không có thuốc chữa! Những người chết vì dịch thì sao đây? Gia đình họ sẽ bắt đền ai? Sẽ kêu cứu đến chính quyền nào để được giải quyết? Và… thời gian có thuốc chích có kịp cho người đang hấp hối bình phục được không?

     Đảng CSTQ thật đáng trách, đáng bị oán hận của toàn thế giới, cần phải bị trừng trị thật xứng đáng để trả thù cho những kẻ chết oan, bị thiệt thòi không có tiếng nói!

*

     Nửa tháng trôi qua trong bận rộn với công việc mới mẻ ở nhà già, lo sức khỏe cho các bác, làm danh sách những vật thiết yếu cho cuộc sống tương lai ở đây, thay đổi những phòng nằm của những người bệnh bị dính Covid vào một nơi và những người còn lành mạnh vào một khu vực khác có ngăn chắn… Tôi không còn thì giờ buồn nhớ đến bà và mẹ.

     Hôm nay không phải phiên trực của tôi, được quay về phòng riêng ngủ trong nhà già là lúc màn đêm phủ xuống, tôi mới thực sự cảm thấy tứ chi rã rời, trở về với thế giới của riêng mình.

     Mở điện thoại cầm tay, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Tina, nàng đã gởi cho tôi hình ảnh của bà và mẹ vẫn khỏe mạnh, vui vẻ đưa tay vẫy tôi và nhờ Tina chuyển lời cho tôi hãy tiếp tục lo công việc của riêng tôi và mọi người vẫn nhớ đến tôi, chờ lúc tôi xong việc để về bên họ.

     Tôi thầm cảm ơn cô gái mới quen biết mà đã trở nên thân thuộc như người nhà, với đôi mắt tròn xoe, lúc nào cũng như khẩn cầu khi nhờ tôi một điều gì…

     Tôi texte lại cho Tina:

     – Cám ơn Tina rất nhiều đã đến nhà thăm gia đình tôi, chụp hình bà và mẹ trông rất vui và khỏe. Tôi rất yên lòng làm việc! Mong chúc Tina nhiều sức khỏe và nhiều thành công trong việc học nhe.

     Tôi nhận lại texte của nàng sau hai phút:

     – Tối quá mà anh cũng chưa ngủ sao? Bà và mẹ anh rất vui khi gặp em đến thăm dù em đứng cách xa mọi người cả ba bốn thước ngoài cửa… Còn bà em thế nào? Bà khỏe không? còn ho nhiều không? Anh nhớ nói cho em biết bà có còn thấy phở ngon như xưa không nhé?

     Lòng trùng xuống, không biết mình có nên nói sự thật cho nàng biết về bệnh tình của bà bỗng trở nặng không nữa, nàng chỉ nhờ tôi chăm sóc cho bà thôi, vậy mà tôi cũng không làm nổi, không hoàn thành trách nhiệm cho nàng yên lòng! Nếu biết được bà đang nằm trong phòng hồi sinh, tim đập không đều và nhờ máy trợ thở … nàng làm sao sống? Làm sao lo công việc của mình cho hoàn thiên? Bố mẹ nàng đã không là chỗ dựa cho nàng, chỉ có bà nội là người yêu thương gần gũi nhất của nàng thôi, tôi lại không giữ được cho nàng! Thật tắc trách!

     … Chần chờ một lúc, tôi đành trấn an nàng… không đúng sự thật:

     – …Bà vẫn khỏe… em hãy yên lòng… Good nigh!

     – Cám ơn anh, anh ngủ ngon!

*

     Khi tôi thiếp đi trên ghế dựa của mình với những ý nghĩ ngổn ngang, nghe loáng thoáng tiếng chân chạy thật nhanh ngoài hành lang, hốt hoảng, tiếng loa ồn ào vang lên lay gọi chúng tôi.

     Tỉnh dậy, dụi mắt… chạy vội ra bên ngoài. Hình như đoàn người đang nhóm họp ở phòng hồi sinh! Tim đập mạnh, mồ hôi rịn ướt áo, điềm không hay nhen nhúm trong ý nghĩ! …Cầu xin Phật độ cho bà, cầu xin Trời, cầu xin đấng tối cao… Đừng để cô bé Tina phải mất đi người bà yêu quý duy nhất!

     Vừa đến phòng cấp cứu, cặp mắt tôi dán lên bản tọa độ nhịp tim của người bệnh, chỉ thấy một đường thẳng băng chạy dài, không còn chút nhịp cao thấp như lúc trước khi tôi về phòng!!

     Các bác sĩ và y tá đều đã đông đủ ở đây, máy trợ thở cũng không giúp gì được! Bà đã bị phổi ngập nước và nghẹn đến không còn chút không khí vào phổi!! Bên cạnh đó bà còn bị dương tính với Covid-19!!

     Bác sĩ trực đêm bắt buộc phải ra lệnh hỏa táng bà vào sáng mai và không có người thân nào trong gia đình bà được tham dự! Bà là bệnh nhân đầu tiên mất vì dịch bệnh nơi đây!

     Tôi nhìn khuôn mặt bà, không còn chút đau đớn mỗi lần ho nhăn nhó, thay vào đó sự bình thản, chấp nhận. Dòng nước mắt nóng hổi bất chợt chảy dài trên má, tôi khóc cho số phận nghiệt ngã của bà, sống không được gần con cháu, khi mất không ai biết, cũng chẳng ai vào đưa bà đến nơi an nghỉ cuối cùng.

     Tôi thầm thì bên xác còn nóng của bà:

     – Bà … Đi bình an bà nhé, chúc bà sớm siêu vãng về miền cực lạc.

*

     Hai tháng sau sự ra đi của bà, những người lớn tuổi khác cũng từ từ rời bỏ sự sống vì dịch Covid lây lan rộng đến đỉnh điểm, chúng tôi vô cùng bận và bắt đầu quen dần với cuộc sống quá mong manh của những người cao niên trước tình hình dịch bệnh.

     Đang xếp chồng hồ sơ lại cho ngăn nắp ở phòng tiếp tân, tôi nghe tiếng gọi rất khẽ bên cạnh:

     – Anh Timy! …

     Quay lại, tôi bắt gặp Tina với chiếc khẩu trang đen che mặt, bộ đồ cũng đen từ trên xuống dưới làm nàng trông gầy ốm vói làn da trắng xanh, nàng nói:

     – Em đến …lấy … bình tro!

     Tôi ái ngại nhìn nàng thương cảm:

     – Em khỏe không?… Thành thật chia buồn cùng em và gia đình…

     – Cám ơn anh!

     – Em …biết tin buồn từ khi nào?

     – Nhà thương đã gọi cho em biết tin bà ra đi ngay ngày hôm ấy! Sau đó họ gởi thơ cho biết là chờ thêm hai tháng nữa để lấy tro luôn…

     – Anh xin lỗi! anh …, anh đã không giữ được sự sống cho bà…

     – Em hiểu! Anh không cần xin lỗi đâu, không phải lỗi tại anh, bà đã lớn tuổi, lại có bệnh nữa nên mới bị dính Covid như vậy, em cũng làm trong ngành này nên biết mà… tội nghiệp cho bà quá, bà chỉ có một mình khi từ giã cõi đời… không có một người thân… Định mệnh thật trớ trêu!

     – Em đã cho gia đình biết chưa?

     – Bố thì đi suốt trên đường Mỹ-Canada đến mấy tháng mới về nhà một lần, nếu có biết cũng không làm được gì, nên em chờ bố về mới báo tin … Còn mẹ thì cũng bận rộn vì nạn dịch Covid tại một CLSC … em chưa có cơ hội để mở lời, không muốn làm ai đau buồn thêm nữa!

     Tôi trao cho nàng chiếc bình tro màu xám, nàng run run đưa tay ra nhận; tôi muốn ôm lấy nàng để truyền thêm sự can đảm và lòng tin, nhưng với chiếc áo choàng luộm thuộm che chắn bên ngoài, tôi đành đứng yên nhìn nàng với cặp mắt thông cảm. Nàng ôm chiếc bình tro vào lòng với tất cả sự trân trọng và yêu thương, dòng nước mắt không thể ngăn được thi nhau tuôn rơi…

     Tôi thật ái ngại khi nghĩ đến những ngày tháng kế tiếp nàng sẽ phải sống ra sao khi trong lòng mang vết thương mất mát người thân yêu gần gũi nhất?

     Dịch bệnh Corona không những đã làm sự ngăn cách trắc trở giữa những con người với nhau, còn gây ra bao cái chết oan khiên cho cả triệu dân trên thế giới! Hỏi có bỏ qua được không? Có xí xóa mọi tội lỗi này cho Đảng CSTQ được không? Tina chỉ là một ví dụ điển hình nhỏ nhất của sự mất mát người thân lớn tuổi thôi, còn những gia đình khác sau khi đi thăm những người cao niên về thì bị lây bệnh, cả gia đình phải vào nhà thương và cách ly, cho đến lúc lìa đời cũng không nhận được sự thăm viếng cuối cùng của người trong gia đình! Thật là phi lý! Không gì đau đớn và trớ trêu hơn mới tuần vừa qua người được thăm viếng còn khỏe mạnh, mà chỉ một tuần sau đến thăm người nhà chỉ nhận được nắm tro tàn của họ!

     Tôi không thể nào tưởng tượng được việc ấy nếu xảy ra cho chính tôi, thì tôi phải làm sao? Sẽ như thế nào đây? Có cam lòng nhắm mắt cho qua không?

*

     Mỗi ngày tôi đều cảm thấy mình phải có bổn phận gởi lời thăm hỏi, tạo một niềm vui nhỏ đến cho Tina, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào cho có vẻ tự nhiên.

     Trước khi lên giường đôi mắt đen tròn ngập nước khi nàng ôm bình tro vào lòng hiện ra trong tâm trí, tôi text hỏi thăm nàng có khỏe không, xong lại xóa đi, xong lại viết một câu khác… rồi lại xóa đi, cứ như thế bao nhiêu lần… tôi vẫn không hài lòng về câu hỏi thăm lãng nhách của mình… rốt cuộc chẳng gởi gì cho nàng!

     Cuối cùng cũng đã đến 49 ngày từ khi bà qua đời, tôi đến chùa nghe kinh và cúng bà…

Vì trong mùa dịch nên chùa vắng ngắt, ánh nắng tràn ngập chiếu khắp vào đại sảnh làm ánh vàng rực của tượng Đức Phật chiếu lấp lánh như những ánh hào quang mầu nhiệm, làm lòng tôi ngập tràn cảm xúc.

     Sau khi cúng Phật xong, tôi vòng ra phía sau tháp Bồ Đề “viếng thăm” các hũ tro.

     Khác hẳn với nơi thờ Phật, nơi đây lại tối tăm, mùi nhang bay ra đến cay mắt, tiếng tụng kinh vọng ra từ một máy cassette trong góc phòng.

     Những bình tro được xếp theo vần chữ cái theo họ, tên; tôi tìm họ Phan Thị… Minh Tâm, nơi để bình tro … trống rỗng! Tôi tiếp tục tìm kiếm xung quanh hàng dọc hàng ngang xem có ai dời đi hay để lộn nơi nào không, tìm mãi vẫn không thấy!

     Lạ quá, tôi vội vàng chạy xuống nhà tìm thầy để hỏi…

     Chùa vắng tanh không một ai dưới nhà, tôi lại chạy vòng ra sân sau, nơi đó một chiếc cầu bắc ngang một dòng sông nhỏ, bóng một người con gái áo đen, nhỏ bé với mái tóc dài phủ bờ lưng, ngồi yên, hướng mắt nhìn về một nơi thật xa xăm.

     Tôi nhẹ nhàng lại gần, ngồi xuống bên nàng:

     – Tina… khỏe không? … Em đến lâu chưa?

     Nàng giật mình, quay lại nhìn tôi, đôi mắt đen chan chứa niềm đau chôn kín:

     – Em đến cũng dược nửa tiếng rồi!

     – Em định rải tro của bà …ở bờ sông này sao?

     – … Không đâu, em chỉ muốn dắt bà ra đây ngắm sen đang mọc mà thôi… bà rất yêu sen khi còn sống!

     – Trong cuộc đời có những mất mát mà mình không tránh được, em đừng quá buồn … không có gì vĩnh cửu cả…

     Nàng bỗng bật khóc như đã cố gắng cầm cự từ bao lâu nay:

     – Tại sao lại lấy hết tất cả những người thân của em? Em đã rất cô đơn, từ nhỏ đến lớn em chỉ có mỗi bà mà thôi! …Tại sao lại là bà chứ?? Không có ngày nào mà em không nhớ đến bà cả! …Bà ơi…

     Tôi dang tay ôm lấy hai vai nàng, muốn gánh bớt nỗi đau thương cho nàng:

     – Cuộc đời … định mệnh… Hãy cố gắng vượt qua!!

*

     Những mẩu tin nhắn, những lần gặp gỡ nhỏ nhỏ đã giúp chúng tôi gần nhau hơn nữa; nàng như hơi thở mà tôi cần cho sự sống, như nhịp đập của con tim giữ cho tôi sống trên thế gian này, như dòng nước mát cần thiết cho cơ thể…

     Còn nàng chẳng còn ai ngoài tôi là người san sẻ tâm sự; tôi cảm thấy như mình phải có trách nhiệm lắng nghe và hân hạnh được bầu bạn cùng người con gái mang định mệnh của một ngôi sao lạc!

*

     Mùa dịch Covid chưa chấm dứt nhưng những người lính Hoàng Gia chúng tôi đã mãn hạn giúp cho những viện dưỡng lão, tôi mong ngày trở về nhà thăm bà và mẹ sau 15 ngày cách ly tại trại lính ở Québec.

     Tôi có dắt theo Tina về chơi với gia đình nhưng muốn làm ngạc nhiên cho mọi người, tôi để Tina bên ngoài. Thấy tôi về bà đã ôm lấy:

     – Timy của bà, lâu quá rồi cháu mới về, cháu khỏe không? Cháu cao hơn xưa đấy!

     Mẹ dồn dập hỏi tôi:

     – Con không dắt cô bé Tina về chơi à, cô ấy thật dễ thương, đã đến nhà mình hỏi thăm bà và mẹ, lại chụp hình gởi cho con xem… Cô ấy có phải là….

     – Mẹ có thích cô ấy không?

     – Con thích ai là mẹ yêu người ấy!

     – Thật hả mẹ?

     Ngay lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên, cả nhà đều hướng mắt theo.

     Tina xuất hiện ngay trước cửa với nụ cười thật tươi trên môi, bó hoa rực rỡ trên tay làm căn nhà nhỏ của chúng tôi thêm sức sống.

     Virus Corona Covid dường như không còn sức mạnh tấn công ai nữa, nó đã chịu thua khi tình yêu thương và đoàn kết đã choán hết chỗ không còn một khe hở nào cho dịch bệnh len lỏi vào nữa!

     Sỏi Ngọc,

     Montréal, Août’20

Chú Thích:

(*) CLSC: Centre local de services communautaires – Local Community Service Centre – Trung Tâm Địa Phương về các Dịch Vụ Cộng Đồng tại Québec, Canada.

KÊNH ĐÀO PANAMA

2019-04-02 – PANAMA TRIP:

https://photos.app.goo.gl/gFr6Y5n1Kx2E8pXr7

Hình ảnh người Việt Nam đi lính cho Tây thời Pháp thuộc . 1914-1918

Vietnamese Boat People Monument Project in Calgary, Canada – Dự Án Xây Dựng Tượng Đài Thuyền Nhân tại Calgary, Canada

VIETNAMESE BOAT PEOPLE MONUMENT PROJECT IN MONTREAL, CANADA – DỰ ÁN TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN VIỆT NAM TẠI MONTREAL, CANADA.

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR – CHÚC MỪNG GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI 2021

WE WISH YOU A MERRY CHRISTMAS AND A HAPPY NEW YEAR

BLESSED WITH GOOD HEALTH, HAPPINESS AND PEACE.

KÍNH CHÚC QUÝ BÀ CON CÔ BÁC, QUÝ BẠN BÈ VÀ QUÝ VỊ MÙA GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI VUI VẺ, KHỎE MẠNH VÀ QUANH NĂM AN BÌNH

PHAN DAM / ĐÀM TRUNG PHÁN

ANNA DƯƠNG BÍCH NGA

HÌNH ẢNH TĐTNVN TRONG NĂM 2020 – PHOTO LINKS OF THE VIETNAMESE BOAT PEOPLE MEMORIAL MONUMENT THROUGHOUT 2020

Kính mời Quý Vị  vào xem hình ảnh TĐTN  trong mùa Xuân, mùa Hè, mùa Thu và mùa Đông năm 2020:

To view photos and video clips, please click:

https://photos.app.goo.gl/hPjsHfXNoVqLGbRv7

https://photos.app.goo.gl/75EV3NwFt366yr5E9

https://photos.app.goo.gl/F515wkgYcAF18FvG7

https://photos.app.goo.gl/q6ttedd2AozskeEMA

https://photos.app.goo.gl/RS8BQn7DGKw71EDr7

https://photos.app.goo.gl/hD9gsfUXdhwMcCD19

https://photos.app.goo.gl/xj8cFyLiD29vgVLk6

Have a nice day!

PD/ĐTP

PHOTO JOURNAL OF THE FIRST ANNIVERSARY OF THE VIETNAMESE BOAT PEOPLE MEMORIAL MONUMENT IN MISSISSAUGA, CANADA – PHÓNG SỰ BẰNG HÌNH: KỶ NIỆM NGÀY KHÁNH THÀNH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN TẠI MISSISSAUGA, CANADA

The VBPMA has successfully completed the First Phase of the VBPMA project. The Unveiling ceremony took placed on Nov.9, 2019. It was guesstimated that 600 people attending the ceremony / Hội Tưởng Niêm Thuyền Nhân VN đã hoàn tất Phần 1 của công trình xây cất và Lễ Khánh Thành đã được tổ chức vào ngày Nov. 9, 2019 và khoảng 600 người đã tham dự.

Please click on to view the photos and youtubes of the ceremony and one year after

Kính mời Quý Vị bấm nút vào các links dưới đây để xem hình ảnh và youtubes của ngày lễ khánh thành và 1 năm sau đó:

1.UNVEILING CEREMONY, NOV.9, 2019 – LẾ KHÁNH THÀNH NGÀY 9, THÁNG 11, 2019

https://damtrungphan.wordpress.com/2019/11/18/vbpmas-unveiling-ceremony-nov-9-2019-le-khanh-thanh-tuong-dai-thuyen-nhan-tai-mississauga-canada/

2. FIRST YEAR PHOTO LINKS – TRANG HÌNH ẢNH NĂM ĐẦU TIÊN

https://photos.google.com/share/AF1QipMckcVBrtzSZH0U6tEmGfY4Il6qKU2N0fauRVNqYCJjPhFWJrKUuweqvOKlcQXOjQ?key=eEhHeXFtbllSUE5KdzY5QnJYbEh3WlpVQmRNblJ3

2019-11-20 – ELEVEN DAYS AFTER THE VBPMA UNVEILING CEREMONY

https://photos.google.com/share/AF1QipOoV-FdGzvQ0oYSB6mCB95NgzsIIO8BMG5mv522E2xFoV6ropk5SQgV01UHNh64_w?key=UndPS29ISnBNdE5qQkFIR1Naa3NvMUZiZy0xeElR

2019-12-29 – VIETNAMESE BOAT PEOPLE MONUMENT’S FIRST CHRISTMAS IN MISSISSAUGA

https://photos.google.com/share/AF1QipO1GWxfXq0depOdLr4N2Dk6qTW3azIlDRablCqUZ1rVjxfd8F8WfK1bmOMmV3icjQ?key=N2l1Sm5JNm1BMklDWE5iY0tBbnpEelFnTkNyeXJR

2020-05-08 — VBPMA’S SAKURA-RED-FLAG LOCATES & DANDELIONS BLOOMING

https://photos.google.com/share/AF1QipOnjuvoH-9kfqWzzvdfjDkwBQbUFQ1c278TTR3un-MWQunX6Sg6kGt8Fe23Byp0rA?key=c0pWTTZpNloyeW5HRnBqTExEVmRVN0tyOWhUR2NR

2020-05-13 –VBPMM WALNUT TREE PRUNING

https://photos.google.com/share/AF1QipNBIiTHEsCCX42vy0jj014nKjg1y8LsfVgNE9-fgjembn-UGkrwfLb96wloFQD2Zg?key=eFROSGJyQlZndjFKZDBIQ2xiNjZEU2RYOWo4dThR

2020-05-14 VBPMA SAKURA TREE PLANTING

https://photos.google.com/share/AF1QipOrI6Dc0XK4t2cIWHWRE_ETFJ8rPByygt0WJGYM8FKshB69Bsak9uhnFFBuXw0xlQ?key=Y1NraW5idjFaREl5a0JsdUhKZEtoLVpCM0dfOVdR

2020-05-20 – VBPMM’S KWANZAN SAKURAS IN BUDS THEN BLOOM THE FIRST TIME

https://photos.google.com/share/AF1QipMIxUTBxS76-mOZNSX9zuuip90JAGCjMZcHq0iHSZ1kiiKdMTyssVBFF-2qsEPIVQ?key=N29RZEVuZFQ3V3gyV3RmXzhEcGFtWFU1Ri1raXB3

2020-07-15 – A HOT SUMMER DAY AT THE VBPM MONUMENT, MISSISSAUGA, CANADA

Stay healthy and safe.

Kính chúc Quý Vị an vui, khỏe mạnh

VBPMA / HTNTN

Nov.9, 2020

PHAN DAM’S YOUTUBES – YOUTUBES CỦA ĐÀM TRUNG PHÁN

AN AUTUMN WALK IN THE RAIN – MÙA THU TRONG MƯA – Oct 21, 2014
ONE SUNNY AUTUMN DAY – Sept.26, 2020.mp4

Vietnamese Boat People Memorial Monument project in Mississauga, Canada : Completion after 5 years of hard work

Phan Dam, P.Eng.

So many wars have been recorded in the history of Vietnam. Take my generation as an example. I was born during the Second World War when Vietnam was a colony of France. The French was defeated by the Japanese not long after I was born. In 1945, the Japanese was defeated by the Allied Forces. Then the French came back in 1946 trying to colonize Vietnam again. The coalition among Vietnamese nationalist and Vietnamese communist forces was fighting against the French troops to regain independence for Vietnam starting in 1946.

The French troops were finally defeated and kicked out of Vietnam in 1954.  Vietnam was divided into the Democratic Republic of Vietnam (a communist/socialist regime) in the North and the Republic of Vietnam (a member of the free world) in the South, according to the Geneva Convention of July 20, 1954. My whole family was among the one million North Vietnamese refugees who fled to South Vietnam in order to escape the communist regime in the North.

North Vietnam started sending its troops to fight against South Vietnam early in the 1960s. While North Vietnam kept receiving heavy military aid from Russia and Red China until the end of the war, South Vietnam’s armed forces became much weaker and vulnerable, because its multinational alliances drastically reduced their military assistance. As expected, South Vietnam eventually had to surrender to the communist aggressors from the North.

 The end result: South Vietnam was lost to North Vietnam on April 30, 1975. Some 130,000 South Vietnamese were evacuated during this period.

Thousands of Vietnamese started escaping South Vietnam afterward by the sea resulting to a big exodus of Vietnamese Boat People in 1979 and in the early 1980s. According to the 2016 Canadian census, there are 240,615 Canadians of Vietnamese ancestry , many of them were Boat People refugees.

Vietnamese Boat People: What does it mean to you?

Just imagine: you and your family had been living in a country at war started by your neighboring country. Unfortunately, your country lost the war. Many children in your country are not allowed to attend school anymore, many bread winners in your country are put in jail by the so called “victors.” Children are not allowed to attend school just because their fathers had been fighting against the new regime. The new rulers confiscated people’s houses and sent the owners to the new economic zone… The new government changes the currency and people are only allowed to keep a small amount of their own money while the new government keeps the rest of people’s money. There is no food for your family, you are much poorer and you are kicked out of your own home! There is no future, no hope for you and your family… In their own propaganda, Vietnamese communists promise an equal society but in reality they create a new upper class for their own party members!

 Thousands of Vietnamese became so desperate that they were looking for ways to escape from their own country, risking their lives on the open sea… Sad stories of Vietnamese Boat People can be heard from some 158 Vietnamese Canadians who were Vietnamese Boat People in a series of video tapes created by Carleton University in the following link:

https://heartsoffreedom.org/

Following is a typical real life story of Vietnamese Boat People Bui Duc Tinh from Vancouver, BC:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/life-story-of-a-former-vietnamese-boat-people-refugee/

In 2017, I met Mike Molloy who is one of the 4 authors of “Running on Empty.” There are chapters on Vietnamese Boat People who were interviewed by him and other Canadian Immigration Officers in the refugee camps in South East Asia in the 1980s. The authors are kind enough to send me some typical articles about Vietnamese Boat People.

While I was teaching Engineering Technology at Centennial College in the late 1970s and early 1980s, I met quite a number of Vietnamese Boat People in Toronto and many mature students who were Vietnamese Boat People refugees at the College. I was shocked and dismayed by what I heard from their stories about their escapes from Vietnam after the communists took over South Vietnam in 1975.

On reflection, when I write this story more than 40 years later, many Vietnamese Canadians and Vietnamese graduates of Centennial College have been thriving in their new lives, new professional careers and living in comfortable homes. Some even have their own businesses!

Vietnamese Boat People Memorial Monuments around the world

Traditionally, Vietnamese have sayings such as “When you eat a fruit, just remember those who planted that fruit tree” (ăn quả nhớ kẻ trồng cây) and “When you drink the water, remember where it comes from” (uống nước nhớ nguồn). As such, Vietnamese expatriates all over the world have built memorial monuments in many cities to commemorate the sunken boat people and the fallen Vietnamese and allied soldiers who had fought against the communist Vietnamese troops. The monuments are built to show gratitude from Vietnamese expatriates as a proper way to say “Thank You” to the western countries that had accepted thousands of hopeless and helpless Vietnamese refugees on their Journey to Freedom.

In Ottawa, there is a Vietnamese-commemorative-monument.

There is a Vietnamese Boat People Monument in Little Saigon in the Vancouver downtown, built in 2017.

In Mississauga, the Vietnamese Boat People Memorial Monument was just inaugurated in 2019, after 5 years of looking for a proper landsite followed by fundraising and construction activities.

Vietnamese Canadians in Calgary are in the process of building their Vietnamese Boat People Memorial Monument in the downtown area of Calgary.

&&&

SEARCHING FOR THE LAND SITE FOR THE MONUMENT IN MISSISSAUGA

Late in the summer of 2014, learning from our failed landsite acquisition in Niagara Falls, our 13-member Advocacy Team decided to focus on landsite possibilities in the city of Mississauga instead.

Many volunteer members have had years of volunteer community experience in the Greater Toronto Area (GTA). They could easily get strong support from Vietnamese Canadian organizations, not only in the GTA alone but also from other organizations/associations across Canada. They are ready to get themselves fully committed to the good cause of looking for the landsite and then planning for the construction phase of the Vietnamese Boat People Memorial Monument once the landsite is officially approved.

Just one week before the Ontario municipal election in October 2014, I met Mayor candidate Bonnie Crombie at a function organized by the Elderly Vietnamese Association of Mississauga. I asked her for a favour on behalf of our Advocacy Committee: we needed her support for the landsite approval. With a big smile, she reminded me to send her an email about this project if she became the new Mayor of Mississauga. In return, my wife and I joined force with her group of supporters to actively canvass for her.

Good news! Bonnie Crombie became the new Mayor of Mississauga. I wrote her an email right away to congratulate her as well as to remind her about the land site for the Vietnamese memorial monument.

At least Mayor Bonnie Crombie was aware of our Vietnamese Community’s plan to build the Vietnamese Boat People Memorial monument as a gift to the city of Mississauga and as a note of “Thank You” to Canada and Canadians in the spirit of “settling into a new country and succeeding, then giving back.”

We were introduced to councilor Ron Starr to lend us a hand. Early in 2015, our 13 committed members met with him one day at a Pho restaurant in Mississauga. Thanks to his advice, Phan Dam became the contact person between the city and the Advocacy Team representing the Vietnamese Community in the GTA.

Subsequently, the Advocacy team submitted to councilor Ron Starr a document package to seek for the city support and approval for a landsite in order to build the VBPM Monument as a donation to the city of Mississauga.

This monument serves many purposes:

1. To show gratitude and appreciation from the Vietnamese Canadian community to Canada and Canadians for accepting thousands of Vietnamese Boat People refugees.

2. To enrich the diversity of Canada’s Multiculturalism.

3. To enhance the beauty and quality of life in the city of Mississauga and Canada.

4. To remind future Vietnamese Canadian generations of the true value of freedom for which their Vietnamese ancestors had to pay.

Councilor Ron Starr was kind enough to arrange with the appropriate channels at the city for a meeting with Phan Dam and Kiet Cao representing the Advocacy Team.

A meeting was scheduled early in the fall of 2015. Contact person Phan Dam and his associate Kiet Cao attended a meeting with the City Team consisting of the Commissioner of Community Services, the Director of Cultures Division, the City Planner & Long Term Planning, the Director of Parks and Forestry Division, the Coordinator of Public Art, the Manager of Culture and Heritage planning. The meeting went well and City staff was very friendly and supportive.

There were a number of locations that attracted our Advocacy Team: Jack Darling Memorial, Riverwood Park, Erindale Park… While anxiously waiting for the City’s decisions, in the Fall of 2015 and early in January of 2016, I went out to take pictures and video clips of various parks in Mississauga then made the following youtubes that I submitted to the City so that we all could have a better idea about the selected location.

AN AUTUMN WALK IN RIVERWOOD PARK, MISSISSAUGA, CANADA – VIDEO by PHAN DAM

AN AUTUMN MID-MORNING WALK IN JACK DARLING MEMORIAL PARK, MISSISSAUGA

VBPMM PROJECT – PROPOSED SITE LOCATION IN ERINDALE PARK

GOOD NEWS: LAND SITE IDENTIFIED AND MUTUALLY AGREED UPON.

On February 9, 2016, Kiet Cao and Phan Dam were invited to meet with the City Team.

Firstly, there was bad news for the two of us: all the 3 locations that we had applied for were not feasible due to City’s construction rules and regulations.

However, the three locations that the City recommended were seriously considered by the two of us.

We both were so pleased, and excited about the landsite located at 3650 Dixie Road due to:

1. Mississauga Bus Routes

– Bus route No. 5: Dixie North & South bound

– Bus route No. 26: Burnhamthorpe East (East & West bound)

The bus stops are just right in front of the offered location

2. Location in front of the Burnhamthorpe Library: Good exposure to the public particularly for library users with good accessibility and plenty of parking lots.

3. Good choice in term of Vietnamese population density in the neighborhood of Dixie and Bloor in Mississauga

4. Good place for Vietnamese Canadians to organize functions in the spirit of Bill-219, the Journey to Freedom Act

   5. Good location for bus tours loaded with guests visiting Mississauga in the future. This will greatly help Mississauga and Canada tourism over the years.

 THE VIETNAMESE BOAT PEOPLE ASSOCIATION (VBPMA)

While the Vietnamese Community in the Greater Toronto Area (GTA) was very pleased with the approved landsite, it was now the time for all of us in our Vietnamese Canadian community to seriously plan for what to do next.

Since this monument will be completed by the Vietnamese community in the GTA as a donation to the City of Mississauga, it is imperative that the Vietnamese Canadian community should have to raise funds, design then build this monument project ourselves.

Financial transparency should be a must. How to raise the money? How to design and build the project? How could the Vietnamese Canadian community deal with all of that?

The Vietnamese Canadian community in the GTA and some vicinity cities called for a general meeting to form a special association with 9 elected board members to be in charge of fundraising events and the construction aspects of the monument. A professional engineer or a licensed architect should be hired to look after the technical aspects…

Subsequently, the Vietnamese Boat People Memorial Association was founded on July 16, 2016 in the meeting room of the Vietnamese Association at 3585 Keele St #13, North York, ON M3J 3H5. Attendants consisted of members of various Vietnamese organizations, Vietnamese Canadian Citizens…

More information on VBPMA can be found in the following link:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/

VBPMA’s ACTIVITIES IN 2016, 2017, 2018

1.  Service of the retained Professional Engineer

After a short time search for the professional engineer, the VBPMA BODs were pleased to retain the service of Mr. Mike Hung Quan Nguyen, P.Eng., principal of HQ System Engineering Services. He was in charge of the design and supervision of the construction of project. He also became the chief technical advisor to the Board of Directors … He himself was a Vietnamese Boat person refugee. He was a graduate engineer from South Vietnam who came to Canada early in the 1980s, and went back to University of Toronto for his Master’s degree in Mechanical Engineering. He started his own engineering company in the late 1980s. He generously donated his time and services to VBPMA as a token to pay back to his new country of Canada and Canadians that had accepted him in as a refugee.

2.  VBPMA’S Business Report

Early in 2017, secretary Phan Dam, P.Eng., was commissioned by the VBPMA Board of Directors to draft a Business Report of which pertinent data/information were provided by Mike Nguyen, P.Eng., and Board members including 17 letters of support from Vietnamese Canadian Organizations / Associations across Canada.

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/09/09/vbnpmas-business-report/

3. Entering the Agreement in Principle

Once the Business Report was approved by the VBPMA Board of Directors, it was submitted to the City’s Culture Division on November 13, 2017 for the City’s further considerations.

On December 13, 2017 the City Council met: VBPMA’s application to enter the Agreement in Principle was approved by the City Council (with 100% vote “Yes”)

4.0 Photo Journal of VBPMA’s Design & Construction Phases

4.1 Design Drawings: Professional Engineer Mike Nguyen, P.Eng., started his designing works & proposals early in 2017 so that Secretary Phan Dam could include some of Nguyen’s works in the draft copy of the report.

https://photos.app.goo.gl/zeUTJeNXkqT9R4rB9

Since the VBPMA was founded by the Vietnamese Canadian Community in the GTA to look after the construction of the whole project, it is in understood that VBPMA was totally responsible for the fund-raising activities, design and construction aspects on behalf of the Vietnamese Canadian community. This was a big task. Fortunately, VBPMA was strongly supported by a countless number of volunteers and many organizations / associations not only locally but also throughout Canada.

4.1 Publicity-and-Fund-raising-activities-VBPMA’s web link was created in June 2017 to reach out to Vietnamese expatriates all over the world with articles written in Vietnamese and/or English. It has been well subscribed. All the fund-raising activities with information such as posters, ticket selling, cultural dinner shows… are uploaded onto this link, interlinks, through TV interviews and the 3 local Vietnamese language newspapers.

http://thuduc-ontario.ca/folder/gayquy-tdtn/index.html

http://thuduc-ontario.ca/folder/hatcho-thuyennhan/index.html

http://thuduc-ontario.ca/folder/gayquy-tdtn/gayquy-070418/index.html

http://thuduc-ontario.ca/folder/gayquy-tdtn/gayquy-220918/index.html

http://thuduc-ontario.ca/folder/gayquy-tdtn/thucamon.html

http://thuduc-ontario.ca/folder/tntnvn/ledongtho/index.html

Details of all revenues and expenditures are reported on the local newspapers and VBPMA web link, typically:

FINANCIAL REPORT – FUND-RAISING NIGHT – JULY 15, 2017 – TƯỜNG TRÌNH VỀ CHI THU CỦA ĐÊM GÂY QUỸ ĐỢT 1- NGÀY ĐĂNG TIN / REPORTED ON AUG.1, 2017

4.2 Monument Design & Construction Organization Chart

Since the monument was to be constructed by the VBPMA, the design phase and the construction phase were to be thoroughly looked after. The construction inspection component was the responsibility of the City. With this in mind, it was decided that the VBPMA Board of Directors take its full responsibilities in both the design and construction phases. The line of duties:

5.3 Design Drawings:

Some typical drawings in the following link:

https://photos.app.goo.gl/qfXBkESV9mgYNAUNA

6.0 GROUND BREAKING CEREMONY

The VBPMA team and organizing committee members worked closely with City staff to prepare for this special occasion on June 11, 2019 with a big crowd of guests:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/le-dong-tho-cua-tuong-dai-thuyen-nhan-viet-namtai-mississauga-canada-ngay-11-thang-6-2019-ground-breaking-ceremony-of-the-vietnamese-boat-people-monument-in-mississauga-canada/

http://thuduc-ontario.ca/folder/tntnvn/ledongtho/index.html

7.0 CONSTRUCTION PHASE

All construction activities were photographed and videotaped then presented through the links:

https://photos.app.goo.gl/u2rjBrZTj98CGzYo7

7.1 Sculpture Bronze casting and install:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/welding-of-statues-parts-cast-in-bronze-han-gan-buc-tuong-dong/

https://photos.app.goo.gl/3d729qfnaTWTcuS19

7.1.1 MST Contracting

MST Bronze Limited

345 Munster Avenue, Toronto, M8Z-306

https://photos.app.goo.gl/3E5zDTqkLi6jMpiZ7

http://thuduc-ontario.ca/folder/khanhthanh-tdtn/anvituong/index.html

7.2 Granite Work

Terrazzo Mosaic & Tile Co, Ltd

900 Keele Street, Toronto, ON, M6N 3E7

7.2.1 Five Faces and cover plate in granite for the statue pedestal

https://photos.app.goo.gl/igxVeLoBcphCt5y56

7.2.2 Engraving company & installing

Monument Direct

45 West Wilmot Street, #13, Richmond Hill, ON, L4B-2P3

7.3 General Contractor

 LHB General Construction Ltd

4217 Hazineh Crt, Mississauga, ON, L5B-3N6

https://photos.app.goo.gl/xECBGbRvK1BRRYTL9

7.4 Getting all construction insurance papers covered

7.4.1 Construction delay

https://damtrungphan.wordpress.com/2019/10/10/digital-report-on-the-vbpmas-construction-phase-trang-hinh-anh-ve-phan-xay-cat-tuong-dai/

7.4.2 Locates

https://photos.app.goo.gl/QsezyGBZkaquBrzz6

7.5 Construction got started quite late:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/digital-report-on-the-vbpmas-construction-phase-trang-hinh-anh-ve-phan-xay-cat-tuong-dai/

7.6 Great feelings: 5 granite faces precisely installed on November 2, 2019

https://photos.app.goo.gl/igxVeLoBcphCt5y56

7.7 Most exciting news: VBPMA statue Installed on November 5, 2020

https://photos.app.goo.gl/3E5zDTqkLi6jMpiZ7

8. Last but not Least: Successful and Exciting Unveiling Ceremony on Nov.9, 2019

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/unveiling-ceremony-of-the-vbpma-memorial-monument-nov-92019-le-khanh-thanh-tuong-dai-thuyen-nhan-viet-nam-tai-mississauga-canada/

First Spring time (May 2020) at the VBPM monument with Sakura blooms:

https://photos.app.goo.gl/F515wkgYcAF18FvG7

 9. CONCLUSION:

Vietnamese Canadians showing gratitude and successful integration:

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/tuong-dai-thuyen-nhan-viet-nam-duoc-quoc-hoi-canada-va-nguoi-dan-canada-biet-den-announcement-on-vbpma-monument-at-canadas-house-of-commons-and-to-canadians-by-mp-peter-fonseca/

https://www.atlasobscura.com/places/vietnamese-commemorative-monument

https://damtrungphan.wordpress.com/2018/03/27/khanh-thanh-tuong-dai-thuyen-nhan-viet-nam-tai-little-saigon-vancouver-canada-october-2017/

https://boatpeoplememorialcommississauga.wordpress.com/2020/08/29/call-to-artists-vietnamese-boat-people-monument-project-thong-bao-du-an-xay-dung-tuong-dai-thuyen-nhan-tai-calgary-canada/

Phan Dam, Professor Emeritus

Secretary, VBPMA

Sept.4, 2020

Hội Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam - Vietnamese Boat People Memorial Association

Hội Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam - Vietnamese Boat People Memorial Association

Đàm Trung Phán

Những bài viết .....

Việt Nam

Việt Nam

Kiếm tiền online

Kiếm tiền tại nhà hàng ngày . các cách kiếm tiền free online

Shop Mỹ Phẩm - Nước Hoa

Số 7, Lê Văn Thịnh,Bình Trưng Đông,Quận 2,HCM,Việt Nam.

Công phu Trà Đạo

Trà Đạo là một nghệ thuật đòi hỏi ít nhiều công phu

tranlucsaigon

Trăm năm trong cõi người ta...

Nhạc Nhẽo

Âm thanh.... trong ... Tịch mịch !!!

~~~~ Thơ Thẩn ~~~~

.....Chỗ Vơ Vẩn

Nguyễn Đàm Duy Trung's Blog

Trang Thơ Nguyễn Đàm Duy Trung

%d bloggers like this: